Tài nguyên dạy học

Ảnh ngẫu nhiên

Slide2.PNG Slide1.PNG HAPPY_WOMEN_DAY_83.swf Sinh_nhat2.png Tienghatuocmo.swf Gioi_thieu_km.flv Tamsunangxuan.swf Chuc_xuan.swf Covernewyear.jpg Chuc_2011.png Be_choi_trung_thu_3.swf Lien_khuc_tinh_yeu_022.swf Chao_nam_hoc_moi.swf Flowers_alphabet.swf YEU_THUONG_QUAY_VE1.swf Vi_em_HN_yeu.swf Hat_voi_chu_ve_con.swf Ngay_Em_20_Tuoi__Hoang_Oanh_MP3_128kbps.mp3 HAI_AU.swf

TRANG LIÊN KẾT

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Lời ngỏ

    Cảm ơn quý thầy cô giáo và các bạn học sinh, sinh viên đã ghé thăm Website Điều Còn Lại Của Điều Mãi Mãi
    Website thuộc về sinh viên Trường Đại Học Ngoại Ngữ - Tin học TP HCM khóa 2009 - 2013, ngành Quản trị kinh doanh. Trang Web được thành lập để chia sẻ những tài liệu, bài làm mà chủ nhà đã nghiên cứu tìm hiểu trong quá trình học tập và làm việc.
    Hi vọng sẽ phần nào hữu ích cho mọi người.

    Điều giản dị...

    Ngày 22/06 - Sách Dòng suối giữa đồng hoang

    Có con đường lởm chởm đàng kia bên sườn núi, Mang đầy sẹo bởi một lần cơn bão giẵm qua; Một vực thẳm trải ra cô tịnh và cằn cỗi, Qua cánh đồng đã từng một lần cỏ xanh đầy. Bên phía dưới những cây thông bám đầy năm tháng, Cỏ dại, rong rêu che khuất các vết sẹo ngày nào, Và bông hoa, dây leo phủ lên con đường một vẻ đẹp Hơn hẳn...

    Mẹ...

    Con sẽ không đợi một ngày kia khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc. Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ? Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua mỗi ngày qua con lại thấy ngẩn ngơ Ai níu nổi thời gian? Ai níu nổi? Con mỗi ngày một lớn khôn Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn. Con sẽ...

    Đôi Mắt Người Sơn Tây

    Em ở thành Sơn chạy giặc về Tôi từ chinh chiến cũng ra đi Cách biệt bao ngày quê Bất Bạt Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì Vừng trán em vương trời quê hương Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm Em đã bao ngày em nhớ thương ? Mẹ tôi, em có gặp đâu không ? Bao xác già nua ngập cánh đồng Tôi nhớ một thằng con bé dại Bao nhiêu...

    CON SẼ VỀ

    11035880 Con sẽ về để ôm ông bà nội Rờ làn da nhăn nheo nghe nước mắt lăn dài Hít no nê mùi trầu không ấm nóng Lắng yêu thương qua tay nắm rưng rưng Con sẽ về và ngồi lặng im Nghe ông kể về làng mình năm ấy Nghe bà nhắc về vụ mùa nắng cháy Bởi ông bà luôn đau đáu đất yêu thương Con sẽ về Hải Phòng, nơi con gọi quê hương Nơi bà ngoại treo cuống rốn trước đèn mong con học hành...

    LẼ ĐƠN GIẢN

    11022190 đã bao giờ em bóc lịch thấy qua vô nghĩa một ngày rồi em ghi vào nhật kí ...ngày mai như ngày hôm nay... đã bao giờ em hoảng hốt khi mình bất lực trước mình và em thấy trong đôi mắt có gì ứa ra vô hình nếu có xin em đừng sợ thật ra là rất bình thường tất cả chúng ta đều thế mỗi khi cần được yêu thương (2001) - NHTL...

    EM CÓ TIN

    11022200 em có tin không vào hạnh phúc cho một người tay trắng hồn trong em có tin không vào hạnh phúc nếu không tin em cứ nói thật lòng em có tin không vào hạnh phúc cho loài người trong giây phút quặn đau có một trái tim bung đỏ rực em có tin thắp nổi đêm thâu? em có tin không vào hạnh phúc cho chính em một chiếc lá giữa trời em có tin em sẽ cười trong...

    Cô bé mùa đông

    11022183 Có một mùa đông năm ấy Bạn dắt tôi băng qua đồng Tuyết rơi tuyết rơi êm lắm Thật thà tôi thích mùa đông Bàn tay bạn sao ấm thế Lại mềm như bông tuyết tan Nụ cười bạn sao sáng thế Ngỡ như mùa lạnh sắp tàn Tôi chẳng chờ mùa xuân đến Tôi yêu tuyết trắng mất rồi Tôi sợ mùa đông sẽ chết Bạn cười thật ít - ít thôi Xuân không cho tôi nói hết Tuyết tan trên những cánh đồng Bạn đi. Tay tôi...

    NÓI VỚI CON

    Cứ thơ bé đi con Đừng vội làm gì... Cổ tích hết lung linh khi con thành người lớn Nụ cười chênh chao, ngày vui thì thiếu thốn Không thể chối bỏ niềm đau như con vừa được nhổ chiếc răng sâu. Con chưa biết phận đàn bà đa đoan thế nào đâu Giọt nước mắt trong veo Nhưng chẳng là hòn bi ve con chơi với bàn tay lấm bẩn Đôi khi đánh đổi tất cả cho một lần nhầm lẫn...

    ROBERT FROST: DỪNG CHÂN TUYẾT XUỐNG RỪNG CHIỀU

    11009582 Dừng Chân Tuyết Xuống Rừng Chiều Cánh rừng này tôi nghĩ mình biết của ai Nhà anh trong xóm nhỏ xa xôi Anh không hề thấy tôi dừng lại Ngắm cảnh rừng chiều tuyết trắng bay. Con ngựa nhỏ chắc nghĩ tôi kỳ quặc Dừng nơi đây không một mái nhà Giữa cánh rừng và mặt hồ băng giá Buổi chiều mờ tối nhất trong năm. Con ngựa khẽ lắc mình rung chuông Hỏi ông chủ có nhầm không chứ Tiếng động khác là lời của gió Bay dịu dàng,...

    Năm tháng này điều chúng ta sợ nhất không phải là đắng cay

    10975739 Năm tháng này điều chúng ta sợ nhất không phải là đắng cay chỉ là sợ không tìm lại được một cái nắm tay... Chúng ta nhìn tuổi thanh xuân như nhìn một đám mây biết rõ cuộc đời mình không cách nào nắm giữ đã có những ngày cuồng điên, những đêm giận dữ lấy nước mắt của mình để so với nụ cười trong một phép thử điều gì đau đớn hơn? Năm tháng này điều chúng ta sợ nhất không phải là nỗi buồn chỉ là sợ...

    BÀI HÁT VỀ NĂM CHIẾC LÁ

    Hạnh phúc là một chiếc lá Âm thầm nảy lộc đêm đông. Buồn đau là một chiếc lá Rụng trong nhựa úa mai hồng. Nhớ mong là một chiếc lá Run vô cớ giữa lặng không. Hờn ghen là một chiếc lá Vờ đã tắt gió trong lòng Cô đơn là một chiếc lá Lay lắt mãi giữa cành đông Tình Yêu chỉ năm chiếc lá Mà làm thành một cơn giông... Dạ Thảo Phương ...

    QUẢ DƯA VÀNG

    Chúng ta ăn một quả dưa vàng vào lúc bốn giờ chiều, mùa hạ nắng nở bàng hoàng hoa tím khắp đường đi Trong xưởng hoạ ngổn ngang dao và bút đầy sơn chúng ta ăn quả dưa tròn chín rực em đánh đổ một ống màu xuống đất trái dưa thơm nứt vỡ nước chảy ròng Tiếng kèn đồng, tiếng trống vang vang đội nhạc binh qua phố con gà đất gáy ngoài cửa sổ trời loé ngời cửa kính những chùm hoa Những bưu ảnh màu bán...

    KHÁT VỌNG

    10849018 " " " DESIDERATA " Hãy bình thản bước đi giữa những tiếng huyên náo và nhịp đời hối hả Hãy nhớ rằng sự bình an chỉ có được trong thinh lặng Không khoan nhượng và trên cuộc hành trình dài Luôn khiêm ái với tha nhân Biết lắng nghe ngay cả gã khờ và người dốt. Vì họ đều có câu chuyện của đời mình Nói lên chân lý của bạn nhẹ nhàng rõ ràng Hãy tránh xa những kẻ ồn ào và gây hấn Ấy là những kẻ đem khổ đau...

    Trời Nắng Em Về

    Trời nắng em về lá có rơi. Lấp đầy trên những vết chân hời. Ta nghe nghìn giọt mưa hoài nhớ Nặng cả màu mây nặng cả trời. Trời nắng em về gió có bay Thổi qua vườn cũ chút hương ngây. Nhẹ nhàng em nhặt cành hoa rụng. Ta ngỡ hồn ta cũng đọa đày. Trời nắng em về tóc có khô. Đan thành võng nhện đốt hồn thơ. Em quơ tóc khẽ bay vào cửa. Như bắt...

    PHỐ TA

    10746026 " Lưu Quang Vũ " Phố của ta Những cây táo nở hoa Mùa thu đấy Thân cây đang tróc vỏ Con đường lát đá Nghiêng nghiêng trong sương chiều Năm nay cà chua chín sớm Trên quầy hàng đỏ hồng Chị thợ may đi lấy chồng Chị thợ may goá bụa Năm nay tôi mặc đồ đen. Bác đưa thư, có thư ai đấy? Bác đưa thư kéo chuông Ti-gôn hoa nhỏ Rụng đầy trước hiên. Riêng bác thợ mộc già buồn bã Thở khói thuốc lên trời Anh...

    CHỦ NHẬT NÀY

    Chủ nhật này hãy xuống phố dạo chơi Cùng bạn bè hay một người nào đó Thay vì một mình cứ ở nhà nhăn nhó Chùm chăn ngủ vùi để cho đỡ buồn đi. Chủ nhật này hãy tắt máy tính đi Đọc sách hay thay vì on facebook Thấy người ta vui lại thở dài bất lực Rồi kêu mình cô độc nhất thế gian. Chủ nhật này hãy làm đứa con ngoan Gọi điện về nhà báo bình an, khỏe mạnh Hỏi mẹ cha đông sắp về...

    Mất một người, ta đau bao lâu…

    10729999 … Mất một người, ta đau bao nhiêu lâu… Một câu hỏi không bao giờ có lời đáp Như tiếng gọi tan loãng vào không trung Nỗi đau như một đồ thị đường cong, chập chùng chấp chới rồi vút lên đỉnh điểm, khi biết rằng ta đã mất nhau Với thời gian, đường cong lịm dần, khẽ khàng rơi xuống, khỏa lấp bởi muôn sự đổi thay của cuộc sống Dần dần, đường cong vỡ vụn, từng đoạn gẫy khúc rời rạc, tự tìm đường lẩn trốn trong cuộc...

    Có những nỗi đau

    10589962 Có những nỗi đau không đong đếm được bằng tháng năm Cũng chẳng đếm được bằng nước mắt Chỉ là tự mình nhốt mình trong hàng ngàn cơn dằn vặt Rồi úp mặt vào giường tự an ủi mình thôi Dù hàng ngàn lần tự nói với mình trong gương rằng đừng đi về phía đơn côi Nơi đó có rất nhiều bóng tối Những kỉ niệm chúng xếp thành hàng dài sẽ làm mình lạc lối Mà mình thì đang cần một ánh sáng bình minh ... Có nỗi...

    Cho mãi mãi một tình yêu Hà Nội...