Lời ngỏ
Website thuộc về sinh viên Trường Đại Học Ngoại Ngữ - Tin học TP HCM khóa 2009 - 2013, ngành Quản trị kinh doanh. Trang Web được thành lập để chia sẻ những tài liệu, bài làm mà chủ nhà đã nghiên cứu tìm hiểu trong quá trình học tập và làm việc.
Hi vọng sẽ phần nào hữu ích cho mọi người.
Điều giản dị...
Một Mình

Nguồn:
Người gửi: Võ Thị Phương Yến (trang riêng)
Ngày gửi: 00h:01' 25-07-2012
Dung lượng: 1.8 MB
Số lượt tải: 1
Mô tả:
Một ngày mới bắt đầu với những tin yêu và hy vọng thắp lên từ bình minh. Lấp lánh những vạt nắng trong trẻo tinh khôi ngoài hiên cùng tiếng đập cánh bay lên đón ánh dương của bầy chim nhỏ cho lòng người rộn ràng những chờ mong, hy vọng: “Biết lời tỏ tình đã có người nghe…”
Lời tỏ tình ngập ngừng không dễ nói ra cùng người, tôi âm thầm gửi vào mây trời, để rồi hình dung, mường tượng anh có thể cảm nhận được chúng vào một buổi mai bình minh tràn nắng ấm…
Nhưng ở đời, cái gì không chắc chắn thì thường mơ hồ lo sợ mong manh… Và Tôi giật mình, giật mình khi cảm nhận được cái mong manh ấy ngay khi mới bắt đầu một bình minh:
“Nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành
Đời mong manh quá, kể chi chuyện mình
Nắng buồn cuộc tình, bỗng tắt bình minh…”
Sương mong manh và tan đi trong nắng…. Trên những nhành cỏ ngọn cây, sương đang thầm thì nói lời biệt ly… Nhẹ nhàng gió, nhẹ nhàng nắng, và nhẹ nhàng sương tan… Tất cả nhẹ nhàng thế thôi, nhưng sao nghe khắc khoải đến lạ. Một chữ “lìa” đủ để lắng đọng thành phút ngậm ngùi, luyến lưu… Để rồi bất giác thấy “đời mong manh quá”, biết “kể chi chuyện mình”, khi chuyện của chúng mình lơ đãng sông trôi, miên man theo những khúc ca buồn của sóng…
Có những điều bình dị giản đơn, có trên tay – nhưng ta không hề nắm giữ, cứ mải mê chạy theo để cầm, nắm những thứ vời cao, để rồi những điều bình dị ấy lọt qua từng kẽ tay – nhẹ nhàng như gió, cho lòng mênh mang một nỗi buồn tựa vạt nắng sầu tắt ánh bình minh…
Chỉ còn lại chông chênh những mùa hoài niệm. Ta vụng về lóng ngóng hát giữa bộn bề nhớ thương:
“Ðường xưa quen lối, tình dối người mang
Tình duyên trăm mối, một kiếp đa đoan
Cố tìm…
Tình chồng chất ngổn ngang”.
Chẳng thể trách người, chỉ biết tự trách mình “đa đoan”. Khi biết tự trách mình đa đoan, ấy là khi ta đã biết quên đi những hờn trách trong lòng, coi tất cả là một vùng kỷ niệm đẹp, vì cuộc sống vẫn tiếp diễn và ta sẽ vẫn phải bước đi…
Và bản thân cuộc sống luôn chứa đựng những điều bất ngờ, dành tặng cho con người ta những cảm xúc ngỡ ngàng của một cuộc hội ngộ đến từ những vùng hoài niệm xưa cũ:
“Còn bao lâu nữa khi ta bạc đầu
Tình cờ gặp nhau. Ngỡ ngàng nhìn nhau…
Để rồi còn gì nữa cho nhau?”
Đoạn điệp khúc này cất lên, tôi nghe lòng lặng đi và chùng xuống, nôn nao một điều gì khó gọi thành tên… Nhân vật trữ tình trong ca khúc của Lam Phương đang tự vấn và lạc ngay giữa những nỗi chênh vênh, mông lung xa vắng của lòng mình. Và tôi cũng vậy, đôi khi cũng ngỡ ngàng tự hỏi sao ánh bình minh chưa đến và bừng sáng trong đời?
“Sáng trưa khuya tối, nhìn quanh một mình
Đường quen không tới, tìm nhau ngại ngùng
Chỉ vì đời mình, chưa có bình minh…”
Ngày nối ngày, tháng nối tháng, năm nối năm cứ trôi đi, miên man vô định… Ta vẫn một mình lẻ bóng giữa bộn bề những nỗi lo toan của cuộc sống. Dẫu đôi lúc hình bóng xưa có thể nhạt nhòa trong nhịp đời hối hả trôi qua – nhưng vẫn luôn lẩn khuất, vương vít đâu đó, chẳng bao giờ có thể vơi tan… Bởi một lẽ niềm tin “Biết lời tỏ tình đã có người nghe” vẫn còn mơ hồ nhưng dai dẳng; và cuộc hạnh ngộ gặp lại nhau của hai mái đầu bạc vẫn còn trăn trở tự hỏi lòng “Còn gì nữa cho nhau?”…
Tất cả minh chứng cho một điều: Tình cảm xưa ta dành cho nhau là thật lòng và chân thành, dẫu qua bao sóng gió đời người, qua những phôi pha lấp vùi của thời gian thì mình vẫn còn yêu – một thứ tình giống như những giọt nước mắt long lanh mà khi lại gần ta mới nhận ra đó là giọt nước mắt của mình…
Em thích bài này cùng tiếng hát cô ca sĩ cô ạ! Em cũng bao lần nghe...
Đây là bài hát tình cờ một đêm không ngủ, vào nhaccuatui gõ "Một mình", và là nghe và chọn ảnh tạo MTV trên Zingme...Ca sĩ Lưu Bích trình bày em à.
Giọng hơi giống Ý Lan, mà đôi lúc không phải nên em không dám nhận. hihi. Mà hình như bản này em nghe rồi, nên cũng thấy quen.
Cũng giống giọng Khánh Hà nữa, nên em cứ thấy quen. hihi.
"Chẳng thể trách người, chỉ biết tự trách mình “đa đoan”. Khi biết tự trách mình đa đoan, ấy là khi ta đã biết quên đi những hờn trách trong lòng, coi tất cả là một vùng kỷ niệm đẹp, vì cuộc sống vẫn tiếp diễn và ta sẽ vẫn phải bước đi…"